thanKYU and sarangHAE

Tự nhiên lục lại cái ảnh này
*tim rớt cái bịch”

Tự nhiên lục lại cái ảnh này

*tim rớt cái bịch”

february-wooden-fish:

  Thay vì mỗi lần rời xa tôi nghĩ ra hàng ngàn lý do để giữ người lại, tôi chỉ mong một lần nào đó người cảm thấy không nỡ xa tôi mà nói hai chữ “đừng đi”. Nhưng sự vô tình của người lại đến cực hạn, luôn buông tay tôi trước khi tôi kịp buông tay người, luôn là người nói tạm biệt trước, luôn để tôi trở thành kẻ níu kéo đáng thương và cũng đáng cười.
Trong lòng người có tôi, nhưng tôi lại chưa bao giờ là duy nhất. Trong lòng người tôi có chỗ đứng, nhưng lại chưa từng là số một, chỉ là một góc nhỏ nào đó trong tim người, người dành vị trí cho tôi, nhớ và tìm đến khi muốn, rời xa thật xa, vắng mặt khi không, thứ tình cảm hời hợt ấy, lại vẫn có thể khiến cho một người níu kéo không muốn buông.
 Tình yêu thực ra là thứ tình cảm chỉ có thể dùng trái tim để nhận biết, một người có yêu một người hay không, cũng chỉ có người trong cuộc mới nói rõ được. Người vẫn dành cho tôi một chút thời gian mỗi ngày, vẫn nói những lời quan tâm, vẫn hỏi han như một thứ tình cảm thực sự, nhưng trong những dịu dàng mỗi ngày ấy, cả tôi và người đều cảm thấy một đoạn trống rỗng, một khoảng cách, một danh giới mà chúng ta chần chừ không dám bước qua.
 Người vô tình đến thế, lại vẫn có thể khiến cho tôi vui buồn thấp thỏm từng lời nói, người vô tâm đến thế, khiến tôi mỗi lần thấy người vẫn luôn tự thầm nhủ, “là giả thôi, giữa chúng ta thực sự chẳng có gì hết”, nhưng lại vẫn vì sự vô tâm của người mà buồn, vậy cớ gì vì một người vô tâm vô tình mà rước thêm buồn thương?
 Là thứ tình cảm đáng thương khiến cho chúng ta níu kéo, là chút hơi ấm duy nhất, là vòng tay khiến cho chúng ta muốn được nằm trong, là một vài lời nói bâng quơ khiến chúng ta vui vẻ mỗi ngày…là những gì vô cùng nhỏ bé chúng ta trân trọng nhưng người khác vội quên…
 Bước chân người bỏ đi chưa bao giờ lưu luyến, còn tôi, chỉ biết gượng gạo cười nhìn một bóng lưng. Chẳng có lý do gì níu giữ hết, thật giả thật giả, giữa chúng ta, mãi mãi cũng không phân rõ được…
Moctieungu | Viết cho một người nơi xa
(copy and paste please source Moctieungu’s tumblr)

february-wooden-fish:

  Thay vì mỗi lần rời xa tôi nghĩ ra hàng ngàn lý do để giữ người lại, tôi chỉ mong một lần nào đó người cảm thấy không nỡ xa tôi mà nói hai chữ “đừng đi”. Nhưng sự vô tình của người lại đến cực hạn, luôn buông tay tôi trước khi tôi kịp buông tay người, luôn là người nói tạm biệt trước, luôn để tôi trở thành kẻ níu kéo đáng thương và cũng đáng cười.

Trong lòng người có tôi, nhưng tôi lại chưa bao giờ là duy nhất. Trong lòng người tôi có chỗ đứng, nhưng lại chưa từng là số một, chỉ là một góc nhỏ nào đó trong tim người, người dành vị trí cho tôi, nhớ và tìm đến khi muốn, rời xa thật xa, vắng mặt khi không, thứ tình cảm hời hợt ấy, lại vẫn có thể khiến cho một người níu kéo không muốn buông.

 Tình yêu thực ra là thứ tình cảm chỉ có thể dùng trái tim để nhận biết, một người có yêu một người hay không, cũng chỉ có người trong cuộc mới nói rõ được. Người vẫn dành cho tôi một chút thời gian mỗi ngày, vẫn nói những lời quan tâm, vẫn hỏi han như một thứ tình cảm thực sự, nhưng trong những dịu dàng mỗi ngày ấy, cả tôi và người đều cảm thấy một đoạn trống rỗng, một khoảng cách, một danh giới mà chúng ta chần chừ không dám bước qua.

 Người vô tình đến thế, lại vẫn có thể khiến cho tôi vui buồn thấp thỏm từng lời nói, người vô tâm đến thế, khiến tôi mỗi lần thấy người vẫn luôn tự thầm nhủ, “là giả thôi, giữa chúng ta thực sự chẳng có gì hết”, nhưng lại vẫn vì sự vô tâm của người mà buồn, vậy cớ gì vì một người vô tâm vô tình mà rước thêm buồn thương?

 Là thứ tình cảm đáng thương khiến cho chúng ta níu kéo, là chút hơi ấm duy nhất, là vòng tay khiến cho chúng ta muốn được nằm trong, là một vài lời nói bâng quơ khiến chúng ta vui vẻ mỗi ngày…là những gì vô cùng nhỏ bé chúng ta trân trọng nhưng người khác vội quên…

 Bước chân người bỏ đi chưa bao giờ lưu luyến, còn tôi, chỉ biết gượng gạo cười nhìn một bóng lưng. Chẳng có lý do gì níu giữ hết, thật giả thật giả, giữa chúng ta, mãi mãi cũng không phân rõ được…

Moctieungu | Viết cho một người nơi xa

(copy and paste please source Moctieungu’s tumblr)

Con người giỏi nhất chính là ảo tưởng vị trí của mình trong thâm tâm kẻ khác

Con người giỏi nhất chính là ảo tưởng vị trí của mình trong thâm tâm kẻ khác

kitesquotes:

"Nhiều khi tôi nghĩ suy lắm về cuộc đời của mình, đi đến đâu, ra sao, thế nào, ở với ai đến trọn đời trọn kiếp ?Và thế là lại sầu.Chẳng một điều gì rõ ràng cả. Thứ mình muốn hoá ra mình lại chẳng giỏi, thứ mình có lại sao cứ dễ phôi phai, người mình cần thì lạnh nhạt với mình một mực, người mình xem chỉ hơn một chút người dưng lại yêu chiều mình như thể…Tóm lại suy nghĩ đến mệt vẫn không có lối ra, bản thân trong tâm niệm lúc nào cũng chao đảo như thuyền trên đại dương, lại tự mình lẩm bẩm với bản thân minh: thôi, mọi chuyện rồi cũng sẽ qua ấy mà…”{Gia Đoàn}des by b_Himawari_@Kitesvn.com

kitesquotes:

"Nhiều khi tôi nghĩ suy lắm về cuộc đời của mình, đi đến đâu, ra sao, thế nào, ở với ai đến trọn đời trọn kiếp ?
Và thế là lại sầu.
Chẳng một điều gì rõ ràng cả. Thứ mình muốn hoá ra mình lại chẳng giỏi, thứ mình có lại sao cứ dễ phôi phai, người mình cần thì lạnh nhạt với mình một mực, người mình xem chỉ hơn một chút người dưng lại yêu chiều mình như thể…
Tóm lại suy nghĩ đến mệt vẫn không có lối ra, bản thân trong tâm niệm lúc nào cũng chao đảo như thuyền trên đại dương, lại tự mình lẩm bẩm với bản thân minh: thôi, mọi chuyện rồi cũng sẽ qua ấy mà…”

{Gia Đoàn}
des by b_Himawari_@Kitesvn.com

(via aries44)

goc-khuat:

huongthangtu:

Em chẳng có bất cứ mục đích gì đối với anh cả. Ngoài chuyện em yêu anh ra…
Cô không hiểu vì sao mình lại bị chìm ngập vào một mối tình cô đơn như thế. Biển rộng mênh mông. Chẳng biết khi nào mới có thể cập bờ.-An Ni Bảo Bối

Em chẳng có mục đích gì ngoài yêu anh…

goc-khuat:

huongthangtu:

Em chẳng có bất cứ mục đích gì đối với anh cả. Ngoài chuyện em yêu anh ra…

Cô không hiểu vì sao mình lại bị chìm ngập vào một mối tình cô đơn như thế. Biển rộng mênh mông. Chẳng biết khi nào mới có thể cập bờ.
-An Ni Bảo Bối

Em chẳng có mục đích gì ngoài yêu anh

(Source: windywhistle, via sickenoughtodie)

“Cả đời chưa bao giờ em thử cố sao cho có được cái mình muốn cả. Chưa một lần nào cả. Anh có tin được không ? Anh không thể hiểu sống như vậy là như thế nào đâu. Khi anh đã quen với cuộc sống đó rồi - không bao giờ có được cái mình muốn - thì anh sẽ không còn biết mình muốn gì nữa.”

Biên niên ký chim vặn dây cót | Haruki Murakami  (via thang-9)

Mình cũng thế 

(via sickenoughtodie)

“Yêu một người vô tâm giống như đâm dao vào ngực, rút ra thì đau mà để lâu thì chảy máu.”
— Lê Phương (via kobikat)

(via sickenoughtodie)

“Chúng tôi nhớ nhau nhưng chẳng nói , chẳng gọi điện , chẳng nhắn tin , cứ chờ đợi người kia chủ động , nhưng cả hai chúng tôi cùng chờ , và rồi mệt mỏi và xa dần …
Chúng tôi rõ ràng nghĩ về nhau , sẽ lên một trang mạng người kia chẳng hề biết tới , than thở nhớ , thầm chờ mong người kia sẽ chủ động … !”

Via : Fb (via jea0917)

Thật ra thì chỉ có mình là như thế thôi. Có những lúc k chịu được mà nt cho người ta. Nhưng cái nhận được chỉ là sự im lặng đến đau lòng

(via sickenoughtodie)

jea0917:

_ Vẫn biết anh chẳng thuộc về em nhưng đã yêu một người đến vậy . Anh quay lưng đi rồi , em biết lấy gì để mà yêu người sau ?
“ Jea’sTumblr ”

jea0917:

_ Vẫn biết anh chẳng thuộc về em nhưng đã yêu một người đến vậy . Anh quay lưng đi rồi , em biết lấy gì để mà yêu người sau ?

“ Jea’sTumblr ”

(via sickenoughtodie)

Anh biết thế nào là một lòng một dạ không?

Chính là dù không lựa chọn, kết quả vẫn là anh. Nếu như có lựa chọn, cũng là anh. Có anh rồi sẽ không chọn người khác. Mãi mãi cũng chỉ có anh.

— (via giaydo)

(via sickenoughtodie)

my favorite cover song 

Let Her Go (cover) - Jasmine-thompson 

0 plays